Trần Thị Lan Anh


Khoảng cách im lặng

Không ai nghe thấy tiếng vỡ
Chỉ là một buổi sáng
Cà phê không còn ấm
Và ánh nhìn trượt qua nhau như người lạ

Chúng ta vẫn ở đó
Trong cùng một căn phòng
Nhưng khoảng cách
Đã học được cách im lặng

Những cái chạm quen thuộc
Trở nên thừa thãi
Nụ hôn đặt lên môi
Không còn biết tìm đường về tim

Tình yêu không rời đi vội vã
Nó nguội dần
Như tro tàn sau lửa
Vẫn còn hình dạng
Nhưng chẳng còn hơi ấm

Chúng ta ngủ cạnh nhau
Mang theo những giấc mơ khác hướng
Ngoài cửa sổ
Mùa đông đến
Không cần báo trước

Không có lời chia tay
Chỉ có sự chấp nhận
Rằng đôi khi
Điều đau nhất
Là khi tình yêu vẫn còn tên
Nhưng không còn sự sống

    

Trần Thị Lan Anh, Aschaffenburg, Germany

Xem ‘Nguội Lạnh’ đoản văn của cùng tác giả, khơi mở ý bài thơ trên

 

 

 

 

Direct link: https://caidinh.com/trangluu2/vanhocnghethuat/tho/khoangcachimlang.html


Cái Đình - 2026