Lê Minh Hiền


Giấc mơ tàn canh sau đêm xuân tuyệt tận


                                        Tranh: Marc Bulyss

Sau đầu đêm xuân tuyệt tận,
nỗi hoan lạc tồn đọng mang đến một giấc mơ tàn canh:
mình dìu nhau,
mái đầu nhỏ ngã vào ngực anh,
chúng mình bước xuống lần ra bãi cát trắng
trong tinh mơ sương mù biển xanh mờ khơi
anh như nhớ,
dường như trời lạnh ngắt ngơ
dường như trời chưa sáng hẳn
dường như có tiếng sóng vỗ xa xa
dường như trời đất hoang sơ
và chỉ có hai đứa mình
nghe hạnh phúc khôn cùng
một mùa xuân tinh khôi êm đềm đang trở về...

Không cần mơ
không còn mộng
thêm một đêm nghê thường nào nữa
vì người con gái ngồn ngộn thiên nhiên
có đôi mắt
đã từng liêu trai
đã từng đẹp mê hồn
đã từng đờ đẫn
đã từng dại đi
và bàn tay năm ngón ngó sen
đã từng vuốt dài
trên bờ mông non nghiêng mọng mịn mềm cong cớn
đã từng gọi mời
cho dòng dung nham anh vỡ bờ kiềm tỏa
đang trong tay anh
trong lơ mơ sương mờ
như trong khu vườn địa đàng thuở mộng nguyên sơ

Anh đã từng kể em nghe vào sáng sớm hôm sau
về giấc mơ đêm qua lúc sắp tàn canh
sau đầu đêm xuân tuyệt tận:
anh vén trên đầu chúng mình
vài cành lá rừng phủ tuyết
dìu em ra bãi cát trắng biển xanh
dường như đất trời còn mơ màng sương khói
dường như dạo nào... thuở hồng hoang
đang tái sinh
giữa hai bến bờ biển lặng

(5:51 mờ sáng)
Stanton, California July 2025 – Apr. 7 th , 2026

    

Lê Minh Hiền

 

 

 

Direct link: https://caidinh.com/trangluu2/vanhocnghethuat/tho/giacmotancanh.html


Cái Đình - 2026