Topa


Những chiến dịch “Hoa Mười Giờ”

   

 

 -Câu chuyện về các “con thú đội lốt con người” mà tôi viết ra đây, là câu chuyện tôi được nghe kể từ một nhóm cán bộ cộng sản thuộc phe cấp tiến được lãnh đạo bởi những cán bộ cao cấp thân Tây phương đã muốn thay đổi thể chế, cũng như thay đổi xã hội… mà tôi đã được tiếp xúc từ quá bán thập niên một chín chín mươi mà tôi xác tín là thật.

Những người Việt Nam đang sinh sống ở các nước tự do có lẽ bây giờ đều đã hiểu rằng: Cộng sản dứt khoát chỉ tin những đảng viên của họ mà thôi. Những người nào muốn quy phục đảng cộng sản Bắc Việt và chống lại Người Việt Tự Do để mong cầu được hưởng những điều gì đó, thì phải hiểu rằng: Nhà cầm quyền Bắc Việt luôn rất hoan nghênh và luôn dang rộng vòng tay chào đón… Hà Nội xem những người muốn quy phục chỉ là phương tiện đề dùng cho hai mục đích, mà, mục đích tuyên truyền là chính… đã được chứng minh qua việc làm của Tướng Nguyễn Cao Kỳ.

Tôi tin câu chuyện mà tôi được nghe kể là thật. Vì, những tên tuổi có thật của các nhân vật mang trong người bản tính man rợ của loài quỷ mà một thời đã làm cho máu của người Việt Nam Cộng Hòa tuôn chảy từ con sông Bến Hải chảy đến tận cùng mũi Cà Mau.

Cộng sản Hà Nội với bản chất đê tiện, với những cái đầu chứa đầy hận thù nên đã không từ các thủ đoạn man rợ nào với người miền Nam, kể cả những người hoàn toàn không còn khả năng chống lại đảng.

Năm nay đã là năm thứ năm mươi sau cuộc chiến mà những người từng chiến đấu với giặc cộng sản Bắc Việt và hy sinh một phần thân thể để rồi số phận đã bị định đoạt bởi những con thú đội lốt con người. Nhưng, miệng thì luôn huênh hoang cho mình đã “giải phóng dân tộc” và cũng là “đỉnh cao trí tuệ loài người”.

Lịch sử rồi sẽ phải công bằng ghi nhận: Người cộng sản Hà Nội mãi mãi và mãi mãi vẫn là những con người gian manh xảo trá và tàn độc, bởi họ không bao giờ biết một lần nói thật và, làm đúng một điều gì.-

 

***

“Sàigòn u ám. Sàigòn tăm tối. Sàigòn bị đe dọa và bị bắt bớ khi đêm về. Và, Sàigòn đã thật sự bị trả thù man rợ sau cái ngày gọi là chiến thắng của đoàn quân cộng sản Bắc Việt.

Ngày 02 tháng 09 năm 1975, là ngày quốc khánh thống nhứt đầu tiên của nước Việt Nam do đảng cộng sản Hà Nội tổ chức. Cộng sản Hà Nội phải vội vã tổ chức ngày thống nhứt hai miền chỉ sau năm tháng đã dốc toàn lực lượng… và may mắn chiếm được quốc gia Việt Nam Cộng Hòa khi đồng minh Hoa Kỳ đã phủi tay và bỏ chạy.

Việt Nam Cộng Hòa là quốc gia có chủ quyền và được nhiều quốc gia trên thế giới công nhận, nên, cuộc chiến do Bắc Việt khởi động và chiến thắng được xem là cuộc chiến xâm lăng. Cộng sản Hà Nội đã ép buộc được “đứa con đẻ” của mình là, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam Việt Nam phải giải tán. Việt Nam từ đó có tên gọi mới: Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.

Ngược dòng thời gian, ngày 11 tháng 3 năm 1972, Lê Duẩn, Tổng Bí Thư đảng cộng sản Việt Nam, đã chủ trì buổi họp Bộ Chính Trị và tuyên bố: “Miền Bắc chúng ta chắc chắn sẽ đánh bại Ngụy quân Ngụy quyền miền Nam vì Mỹ đã đạt được thỏa thuận với Bắc Kinh. Mỹ sẽ buộc Ngụy quyền Sàigòn ký kết ngưng bắn với chúng ta. Nhưng, giải phóng hoàn toàn miền Nam là mục tiêu là ý nguyện của toàn dân toàn quân…”.

Từ đó, Lê Duẩn bắt đầu thay đổi đường lối chính trị và đối ngoại để từ từ ngã hẳn về phía Liên Xô. Lê Duẩn và Bộ Chính Trị đảng cộng sản Việt Nam tin chắc rằng, Trung Quốc sẽ vịn vào những sự trợ giúp trong thời chiến tranh để đòi hỏi Việt Nam một sự nhượng bộ lớn về lãnh thổ và lãnh hãi mà, chính Lê Duẩn và những người trong Bộ Chính Trị đảng đã từng hứa hẹn bằng những thỏa hiệp.

Trung Quốc đã được một nhân vật cao cấp của đảng cộng sản Hà Nội là Hoàng Văn Hoan, Ủy viên Bộ Chính Trị, Phó chủ tịch Quốc hội đảng Cộng sản Hà Nội thông báo về những cuộc họp bí mật, nên biết rõ được ý đồ phản bội của Lê Duẩn và những người nào trong Bộ Chính Trị.

Cuối cùng, Việt Nam Cộng Hòa rồi cũng đã bị đồng minh Hoa Kỳ bỏ rơi. Và, ngày 30 tháng tư năm 1975 cộng sản Hà Nội tiến vô làm chủ Sàigòn và toàn miền Nam. Những thành phần chống chính phủ Việt Nam Cộng Hòa, và, những người Miền Nam Việt Nam chống chiến tranh, cuối cùng rồi cũng đã được “sáng mắt sáng lòng” khi chế độ cộng sản Hà Nội để lộ rõ bản chất cực kỳ gian xảo trong mọi thủ đoạn và tàn ác với những người đã chịu buông súng vì lầm tưởng Lê Duẩn thật sự muốn hòa giải để hòa hợp như hắn đã từng tuyên bố từng ngày từng giờ trên đài phát thanh Hà Nội. Lê Duẩn là người thất học nên bản tính rất độc ác và luôn luôn tráo trở đến không bao giờ biết nói ra một điều gì là sự thật. Lê Duẩn là con người với trái tim bằng đá nên lạnh lùng khi tàn sát những ai dám làm trái ý của hắn. Lê Duẩn thích hãm hại người, nhứt là hãm hại và tàn sát người miền Nam Việt Nam cùng màu da và cùng tiếng nói.

Tình báo Trung Quốc biết rất rõ Lê Duẩn là con người “ăn cháo đái bát”, nên, Trung Quốc sợ sẽ khó thực hiện được ý đồ bá quyền. Vì vậy, trước khi miền Nam bị thất thủ, Trung Quốc đã cho người tiếp xúc với chính phủ Việt Nam Cộng Hòa lần thứ nhứt, và, đề nghị giúp quân chính phủ ngăn chận cộng sản Bắc Việt tiến chiếm miền Nam. Nhưng, chính phủ của nền Đệ Nhị Cộng Hòa với Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã từ chối. Sau này khi mặt trận Long Khánh sắp diễn ra, Trung Quốc biết chắc Dương Văn Minh sẽ được Tổng Thống Trần Văn Hương giao quyền, nên, một lần nữa Trung Quốc đã tiếp xúc lần thứ hai và đề nghị chận đứng những sư đoàn Bắc Việt lại. Nếu đồng ý thì phải trả lời gấp vì Trung Quốc phải cần thời gian ít ra là bốn ngày để tổ chức. Nhưng, vì người Việt Nam, dù Miền Bắc hay Miền Nam, cũng đều đã có quá nhiều bài học nhớ đời về người Trung Quốc. Và, nhứt là đã có đến cả một ngàn năm bị chúng đô hộ... nên rồi việc đề nghị giúp đỡ đã không được Dương Văn Minh chấp nhận.

Để đáp trả lại sự vô ơn của Lê Duẩn sẽ xảy ra trong ngày một ngày hai. Và, cũng để loại trừ Lê Duẫn ra khỏi cuộc đời này, cơ quan tình báo Trung Cộng vào ngày 03 tháng 03 năm 1976 đã cử một điệp viên thượng thặng tên Lâm Chính Phùng qua Việt Nam. Lâm Chính Phùng đến Miền Nam Việt Nam trong vai người Thương gia. Và, ngày 05 tháng 03 năm 1976 Lâm Chính Phùng từ Sàigòn đi vô Chợ Lớn với danh nghĩa tìm thị trường. Nhưng, thực chất là để kết hợp với các nhóm thương gia Hoa kiều bất mãn để tổ chức chống lại nhà nước Việt Nam vì đã bị Lê Duẩn cướp đoạt hết tài sản bằng việc đổi tiền vào ngày 22 tháng 9 năm 1975. Việc đổi tiền kéo dài chỉ trong 12 tiếng: từ 11 giờ sáng đến 11 giờ đêm. Tỷ giá đổi tiền là 500 đồng Việt Nam Cộng Hòa bằng 1 đồng Cộng hòa Miền Nam Việt Nam (tiền VC). Mỗi gia đình chỉ được đổi 100.000 đồng cũ ra thành 200 đồng mới. Phần còn lại kể như mất trắng.

Vào một đêm của ngày 12 tháng 03 năm 1976. Một đêm êm ả và tĩnh lặng như từ những đêm sau ngày Miền Nam bị chiếm đóng. Trên đường phố Sàigòn khi đó người qua lại rất thưa thớt. Toàn thành phố bóng đen đang bao phủ lên khắp vạn vật; bởi gần như toàn thành phố đều bị cúp điện. Đó là việc thường xuyên vẫn xảy ra sau ngày 30 tháng tư năm 1975 khi quân đội Bắc Việt chiếm đóng Sàigòn nói riêng, và, toàn Miền Nam nói chung. Điều này thì cũng chẳng có gì khác lạ so với nhiều thành phố ở Đông Âu cũng đã từng xảy ra khi cộng sản chiếm đóng.

Đêm đó, từ trong một nhà hàng sang trọng… Nhà hàng Brodard, được xây dựng từ thời Pháp thuộc địa trên đường Tự Do mà nay được gọi với tên mới là Đồng Khởi. Một người đàn ông dáng dong dỏng cao khoảng một thước bảy mươi hai, rời nhà hàng với cái cặp mà bên trong có một trái mìn tự động. Người đàn ông đi đến ngồi vô trong chiếc xe nhỏ loại du lịch bốn chỗ ngồi; đang mở máy sẵn và đậu gần nhà hàng. Người đàn ông đó là Hoa kiều có nhà trong Chợ Lớn. Người đàn ông đó tên là Trương Kiền Tảo. Cha của Trương Kiền Tảo là Trương Kiền Sênh, là tư sản mại bản thuộc loại gộc rất có máu mặt, vừa bị cướp đoạt hết tài sản khi Lê Duẩn cho đổi tiền của chế độ Sàigòn. Nên, Trương Kiền Sênh vì quá uất ức và đã ôm một bao tải tiền của chế độ Sàigòn cũ và nhảy từ trên sân thượng của khách sạn Thủ Đô trong Chợ Lớn xuống đất, và, đã chết ngay tại chỗ. Khách sạn Thủ Đô tọa lạc trên đường Tổng Đốc Phương quận 5.

Trương Kiền Tảo là người con trai duy nhứt trong gia đình có bảy chị em gái đã thề, sẽ không đội trời chung với chế độ cộng sản Hà Nội. Trương Kiền Tảo vừa tiếp chuyện với Lâm Chính Phùng từ Trung Quốc qua và vào đến thành phố từ một tuần nay. Lâm Chính Phùng vừa đưa cho Trương Kiền Tảo một trái mìn tự động trong nhà hàng Brodard.

Tổ tình báo Trung Cộng, được sự tiếp tay của một số thành phần người Việt Nam trong nhóm thân Trung Cộng, đã báo cáo rõ từng chi tiết là, Lê Duẩn hiện đang ở trong nhà người vợ bé trên đường Lê Quý Đôn thuộc Quận Ba Sàigòn. Căn nhà của người vợ bé tạm thời tháo gỡ bảng số nhà… Căn nhà mà Lê Duẩn đang trú ngụ, cách một căn nhà nằm ngay góc đường Tú Xương và đường Lê Quý Đôn. Căn nhà người vợ bé của Lê Duẩn nằm đối diện với căn nhà số 41 trên đường Lê Quý Đôn, là căn nhà của ông Tôn Ngọc Chắc; là cựu công chức cao cấp thời Thổng Thống Ngô Đình Diệm. Và, cũng là chủ nhân rạp hát Quốc Thanh cùng chung cư Quốc Thanh.

Ông Tôn Ngọc Chắc về hưu đã lâu, nhưng, ông đã bị cộng sản bắt giam tại Tổng Nha Cảnh Sát trên đường Trần Hưng Đạo.  Căn nhà của ông Tôn Ngọc Chắc hiện đang bị một Trung đội bộ đội cộng sản Bắc Việt chiếm đóng. Trung đội Trưởng của Trung đội bộ đội cộng sản này được lệnh phải bảo vệ căn nhà đối diện, nên, Lê Duẩn chỉ đem theo một người cận vệ trung tín mà thôi. Tên cận vệ trung tín này có biệt tài bắn bách phát bách trúng và có võ nghệ rất cao cường.

21 giờ 30 phút ngày hôm sau. Tức là ngày 13 tháng 03 năm 1976 khi mà tên điệp viên Lâm Chính Phùng đã lên đường về lại Trung Quốc vào buổi sáng, thì, tối hôm đó chiếc xe hơi loại bốn chỗ ngồi đang từ trong Chợ Lớn đã chở tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo chạy đến địa điểm đã định trên đường Lê Quý Đôn và Tú Xương. Đúng 22 giờ, chiếc xe chở Trương Kiền Tảo đã đến trước căn nhà có Lê Duẩn. Nhưng, chiếc xe vẫn cứ phải chạy qua chạy lại nhiều lần trước căn nhà là mục tiêu để quan sát. Tảo biết mình không thể nào đến trước cửa nhà hoặc xâm nhập vô bên trong sân căn nhà được… vì bộ đội canh gác quá chặt chẽ. Việc phải áp sát căn nhà để cho nổ trái mìn xem ra không thể thực hành đêm nay được. Trương Kiền Tảo dự tính sẽ thực hiện vào đêm ngày hôm sau. Nhưng, Trương Kiền Tảo có ngờ đâu kế hoạch ám sát Lê Duẩn đã bị lộ rồi. Trước đó ba tiếng đồng hồ, ông Cao Đăng Chiếm, vừa thay Mai Chí Thọ giữ chức Giám đốc công an thành phố. Cao Đăng Chiếm là tên hung thần đối với người Miền Nam. Hắn vừa nhận được thông tin đầy đủ và rõ ràng mọi chi tiết từ Bộ Nội Vụ, về kế hoạch ám sát Lê Duẩn… kể từ khi tên điệp viên Lâm Chính Phùng đến Việt Nam. Kế hoạch bị lộ thì dĩ nhiên cũng phải do người Trung Quốc cung cấp chứ tình báo Việt Nam thì không đủ trình độ để mà tự khám phá ra được. Cao Đăng Chiếm đã lập tức lập kế hoạch chống lại cuộc ám sát đó. Cao Đăng Chiếm đặt tên cho kế hoạch là, “Chiến dịch Hoa Mười Giờ”. Sau này chính Cao Đăng Chiếm đã nói cho Lê Duẩn biết, sở dĩ hắn chọn tên đó cho chiến dịch vì mười giờ đêm hôm đó, tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo sẽ ra tay hành động.

Theo kế hoạch của Cao Đăng Chiếm, thì, Trưởng công an Quận Ba là Nguyễn Tấn Ghi phải bắt sống cho được tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo bằng mọi cách mà không được để cho tên Tảo thoát thân hoặc tự sát. Nguyễn Tấn Ghi liền hợp cùng Trung đội đóng trong căn nhà số 41 bố trí người đứng phục bên các gốc cây cổ thụ hai bên lề đường dầy đặc, cũng như ẩn mình xung quanh khu vực đang có mặt Lê Duẩn.

Hai mươi mốt giờ năm mươi lăm phút, nghĩa là chỉ năm phút nữa thì Trương Kiền Tảo phải giết Lê Duẩn. Nhưng, Tảo nghĩ đêm nay không thực hành được kế hoạch nên Tảo lái xe chạy đến đường Huyền Trân Công Chúa thì xe bị chận lại bởi một nhóm người giả dạng khách bộ hành trong những bộ thường phục tràn xuống đường. Và, lập tức Trương Kiền Tảo đã bị bắt.

Sau khi Trương Kiền Tảo bị bắt khoảng năm phút, thì, lập tức có một tiếng nổ rất lớn phát ra tại góc đường Lê Quý Đôn và Tú Xương… gần căn nhà mà Lê Duẩn đang trú ngụ… Theo kế hoạch của Chiến dịch như sau: Khi Trương Kiền Tảo vừa bị bắt, lúc đó cũng vừa đúng hai mươi hai giờ, ngay lập tức một chiếc xe bốn chỗ ngồi đang đậu gần khu vực mục tiêu phải được cho phát nổ. Như vậy, “Chiến dịch Hoa Mười Giờ” đã xảy ra đúng như Cao Đăng Chiếm hoạch định. Chính Nguyễn Tấn Ghi đã giải tên Trương Kiền Tảo đến cho Cao Đăng Chiếm thẩm cung.

Nhờ vào chiến công này, mà sau đó Lê Duẩn đã thưởng công cho Cao Đăng Chiếm lên hàm Thượng tướng. Và, sau đó lại còn được Lê Duẩn đưa vô Ủy viên Trung ương Đảng làm Thứ trưởng Bộ Nội Vụ, nay là Bộ Công an. Và, sau này Chiếm được làm Ủy viên chính thức Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam.

Tại sao bọn Trung Quốc không ám sát Lê Duẩn tại Hà Nội và như vậy sẽ dễ dàng hơn, sẽ thuận lợi hơn, mà lại phải cho ám sát ở trong Nam? Để trả lời cho câu thắc mắc rất giản dị là: Vị lãnh tụ cao cấp mà bị thủ tiêu ở ngay Hà Nội và vào thời điểm đó, thì chỉ có Trung Quốc ra tay thôi chứ chẳng có người nào hay tổ chức nào dám to gan làm chuyện đó cả. Vả lại trong Nam mới vừa thua trận và Hoa kiều đang bị khốn đốn với chế độ mới, thì mọi chuyện sẽ hợp lý hơn, và, cũng có lý do vũng chắc hơn. Bởi Lê Duẩn đã từng tráo trở với những gì mà hắn đã hứa hẹn cùng dân quân miền Nam là sẽ hòa giải và hòa hợp nếu họ chịu buông súng đầu hàng… Tiếp theo sau là thông cáo học tập mười ngày và một tháng… Nhưng, như Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa đã có nói: “Đừng nghe những gì cộng sản nói…”

Sau nhiều ngày bị tra khảo, Cao Đăng Chiếm rồi cũng không thâu lượm thêm được một điều bí mật nào khác nơi tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo. Nhưng, điều này cũng không quan trọng bởi vì kế hoạch ám sát thì Bộ Nội Vụ đã có đầy đủ rồi. Sau đó Cao Đăng Chiếm đã đề nghị lên Lê Duẩn cho phép hắn triển khai tiếp đợt hai “Chiến dịch Hoa Mười Giờ” để chống lại Trung Quốc. Chiến dịch này cũng do Cao Đăng Chiếm đạo diễn.

Được sự chuẩn thuận của Lê Duẩn, Cao Đăng Chiếm hợp cùng Bộ Thông Tin Văn Hoá đã cấp tốc chỉ thị cho Sở Thông tin văn Hoá thành phố Sàigòn - nay là thành phố Hồ Chí Minh - cho trình diễn ngay, và, trình diễn khắp miền Nam một vở tuồng hàm ý công kích Trung Quốc. Đó là vở tuồng “Thái Hậu Dương Vân Nga”. Vở tuồng đang trình diễn khắp trong nước thì tình báo Trung Quốc nhận được tin, tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo đã bị công an thành phố bắt, chứ không phải bị xui xẻo vì trái mìn đã bị nổ sớm hơn khi Tảo đang còn ngồi trong xe và gần khu nhà của vợ bé Lê Duẩn… như những tin tình báo giả do Cao Đăng Chiếm tung ra. Nên, Trung Quốc liền đưa một số gián điệp đến thành phố để kiểm chứng. Và, tình báo của Việt Nam cũng đã biết được việc này.

Vào một ngày như định mệnh đã định, tại trại giam công an thành phố, tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo, từ khi bị bắt cho đến lúc này hắn vẫn không hề khai ra bất cứ một điều gì. Nhưng, có lẽ vì không chịu nổi những đòn tra khảo mỗi ngày nên Tảo đã tự sát. Trương Kiền Tảo chết vào khoảng.thời gian từ hai mươi giờ đến hai mươi mốt giờ bằng cách lao mạnh đầu vào tường và bị nứt sọ. Khi nhận được tin này, lúc đó Cao Đăng Chiếm đang ngồi uống rượu ở nhà hàng sang trọng bậc nhứt của Sàigòn là Continental trên đường Tự Do cũ. Và, hắn liền tức tốc cho triển khai chiến dịch giai đoạn ba mà hắn đã được toàn quyền hành động do Lê Duẩn đã chuẩn thuận trước. Theo kế hoạch giai đoạn ba của Cao Đăng Chiếm thì, Nguyễn Tấn Ghi phải ám sát người nữ nghệ sĩ tài danh và nổi tiếng của Miền Nam là Thanh Nga cùng người chồng ngay sau buổi diễn tuồng tối ngày tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo tự sát. Và, theo kế hoạch thì kẻ sát nhân bị bắn hạ tại hiện trường chính là tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo. Cuộc điều tra sau đó sẽ kết luận, trong mình tên Tảo có mang một sơ đồ căn nhà của vợ bé Lê Duẩn và được ghi là do một điệp viên của Trung Quốc tên là Phùng, nhưng chưa rõ họ đã giao cho Tảo, cùng một sơ đồ căn nhà của người nữ nghệ sĩ khả ái Thanh Nga. Và, Tảo đã giết người nữ nghệ sĩ cùng chồng vì người nữ nghệ sĩ tài danh này đã diễn vở tuồng để kích động nhân dân chống lại Trung Quốc.

Với kỹ thuật âm thanh chưa mấy hoàn hảo vào thời gian đó, nhưng, với tình tiết của vở tuồng do cô đào khả ái và tài danh của Miền Nam thủ vai chánh đã gây xúc động, đã đưa người dân miền Nam đến gần nhau hơn. Và, cũng giúp cho người dân thành phố tạm quên đi những nỗi lo âu và sợ hãi cùng nỗi mệt nhọc bực bội sau những năm tháng bị căng thẳng bởi một sự thay đổi quá đột ngột và toàn bộ, từ chính trị đến kinh tế xã hội, và làm cho mọi người không ai có thể đoán biết trước được chuyện gì sẽ xảy đến với bản thân mình và gia đình mình vào những ngày sắp tới.

Hai mươi hai giờ ba mươi ngày 26 tháng 11 năm 1978, lúc này  có những cặp tình nhân xuất hiện quanh khu vực căn nhà của vợ chồng người nữ nghệ sĩ, rồi họ ôm hôn nhau thật say đắm nhưng vội vã. Họ đứng trong những góc tối và vắng trên các con đường quanh khu vực sẽ xảy ra án mạng. Họ làm như thể phải mau mau yêu nhau, phải mau mau ở bên nhau như sợ họ sẽ mất nhau ngay ngày hôm sau; vì điều này thì thường xuyên xảy ra vào thời điểm đó. Vợ chồng người nữ nghệ sĩ tài danh Thanh Nga cùng chồng là ông Phạm Duy Lân đang ngồi bên nhau trong chiếc xe nhỏ bốn chỗ thật sang trọng, và, có lẽ cả hai cũng đang thủ thỉ bên tai nhau về buổi diễn thành công vào tối nay, cũng như nói về những dự định cho ngày hôm sau.  Nhưng, cả hai đã không ngờ rằng, buổi tâm tình đó cũng là lần cuối cùng của hai người. Hai người sẽ không bao giờ biết rằng, họ đã may mắn hơn nhiều những cặp vợ chồng, may mắn hơn những cặp tình nhân đã lấy nhau đã yêu nhau của cả hai miền Nam Bắc là, họ đã được ra đi cùng gần như một lúc với nhau và được nhiều người đưa tiễn trong thương tiếc và đau buồn để rồi sau đó họ lại còn được nằm cạnh bên nhau.  Vợ chồng người nữ nghệ sĩ tài danh của thành phố Sàigòn và của cả Miền Nam Việt Nam không ngờ những người mà thường ngày họ tin tưởng sẽ bảo vệ gia đình mình và nhân dân lại đang đứng chờ sẵn gần nhà họ để giết mình.

Khi chiếc xe của hai vợ chồng người nữ nghệ sĩ tài danh vừa vô đến cổng nhà thì xuất hiện kẻ sát nhân. Và, tên này đã hạ sát tức khắc đôi vợ chồng được mọi người thương mến mà ngay khi đó thì Nguyễn Tấn Ghi, Trưởng công an quận Ba lại đang ngồi trong văn phòng quận, thay vì hắn phải có mặt gần hiện trường theo kế hoạch của Cao Đăng Chiếm để chỉ đạo. Khi tiếng súng vang lên thì từ xa có một chiếc xe hai bánh đã kịp chạy đến theo đúng như kế hoạch để hỗ trợ cho kẻ sát nhân tẩu thoát. Mọi chi tiết đã được ghi trong hồ sơ mật về cảnh giết người man rợ đó, bởi vì, phần bụng và phần đầu của người chồng bị bắn thủng, còn người nữ nghệ sĩ tài danh thì bị bắn vô ngực và vô lưng. Viên đạn đã làm đứt động mạch vùng tim làm chết ngay tức klhắc.

Nguyễn Tấn Ghi khi nhận được tin báo về, ông đã rất hài lòng vì mọi chuyện đã diễn ra đúng như kế hoạch. Nhưng, ông đã không ngờ, kế hoạch đã không được trọn vẹn vì khi tiếng súng nổ thì có ba người dân tình cờ đi ngang qua và đã chứng kiến kẻ sát nhân đang tẩu thoát có đồng bọn theo sau hỗ trợ. Như vậy, cái xác của tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo đã không thể đưa đến hiện trường theo đúng như kế hoạch được. Nhưng, Nguyễn Tấn Ghi không biết điều này vì vậy hắn liền cho người gọi điện thoại đến tòa soạn báo Sài Gòn Giải Phóng, một cú điện thoại nặc danh nói: “ Một người Hoa kiều vừa thực hiện vụ ám sát vợ chồng người nữ nghệ sĩ nổi tiếng để cảnh cáo đã trình diễn vở tuồng khơi dậy sự kích động hận thù với Trung Quốc.”

Ngành tình báo quốc nội và kể cả quốc ngoại của cộng sản Hà Nội thường bị Trung Quốc xem là những trò của con nít mà thôi, nên, ngay sau khi các phương tiện truyền thông vừa chuẩn bị loan tin về vụ đôi vợ chồng bị ám sát, thì, Bộ Nội Vụ của cộng sản Hà Nội đã nhận được bản yêu cầu của Trung Quốc phải giải trình về cái chết của tên Hoa kiều Trương Kiền Tảo tại sở công an thành phố mà họ nhận được, đó là người đang làm ăn với Trung Quốc và đang giữ một số tiền, vàng, rất lớn của doanh gia Trung Quốc. Họ cũng gởi kèm một tấm hình về cái xác của tên Hoa kiều nữa. Và, thế là cái chết oan uổng của nữ nghệ sĩ Thanh Nga cùng chồng vì âm mưu chính trị, đã lập tức được mau chóng chuyển thành vụ án hình sự… Thành một vụ bắt cóc với chủ đích đòi tiền chuộc. Nguyễn Thanh Tân và Nguyễn Văn Đức là hai ‘đồng chí” người miền Nam trong vai sát nhân đã giết vợ chồng Thanh Nga mà sau này ra tòa và nhận án tử hình… chỉ là một màn kịch trong kế hoạch hoàn hảo của Cao Đăng Chiếm.

Lê Duẩn đã thoát chết. Nhưng người không thi hành trọn vẹn kế hoạch thì phải bị trừng phạt. Và, người đó chính là Nguyễn Tấn Ghi, Trưởng công an Quận Ba.

Cao Đăng Chiếm đã báo cáo lên Lê Duẩn: Nguyễn Tấn Ghi ngại khó không chịu có mặt tại hiện trường để chỉ đạo kịp thời, mà chỉ ngồi ở văn phòng để ra lệnh nên kế hoạch bị vỡ. Nguyễn Tấn Ghi thì đỗ lỗi cho người của ông ta đã vụng về không đem kịp cái xác của tên Hoa kiều đến đúng thời điểm theo như kế hoạch.

Ngày 17 tháng 02 năm 1979 Trung Quốc mở màn cho một cuộc chiến tranh để dạy cho những kẻ tráo trở, những kẻ lật lọng, những kẻ ‘ăn cháo đái bát’ một bài học. Lê Duẩn thấy đã đến lúc cần phải thanh trừng những người thân Trung Quốc, mà, người nặng ký nhứt chính là Hoàng Văn Hoan, nguyên Ủy viên Bộ Chính Trị Ban Chấp hành Trung ương đảng cộng sản Việt Nam, Phó chủ tịch Quốc hội Việt Nam. Hoàng Văn Hoan vì thân với Trung Quốc nên từ lâu ông vẫn âm thầm chống lại Lê Duẩn. Hoàng Văn Hoan đã thường xuyên báo cáo về những buổi họp mật của Bộ chính trị cho tổ tình báo Trung Quốc nằm ngay tại Hà Nội và ngay trong Toà đại sứ Trung Quốc.

Lê Duẩn cho mở chiến dịch để khai trừ Hoàng Văn Hoan. Và, chiến dịch này cũng được Lê Duẩn đặt tên: “Hoa Mười Giờ”. Khi chiến dịch sắp đến thời điểm hành động, thì, Hoàng Văn Hoan đã được các điệp viên Trung Quốc cứu thoát bằng một cuộc dàn dựng đi chữa bệnh ở nước ngoài. Và, ngày 11 tháng 6 năm 1979 Hoàng Văn Hoan đã thoát thân được tại sân bay Karachi của nước Pakistan. Cũng cần nói thêm cho rõ là, sở dĩ Lê Duẩn đặt tên “Hoa Mười Giờ” cho chiến dịch, theo lời Lê Duẩn thì, chính vì ông Hoa Quốc Phong, Chủ tịch thứ hai của đảng cộng sản Trung Quốc sau khi Mao Trạch Đông qua đời… đã cho tiến hành chiến dịch loại trừ đám ‘bè lũ bốn tên’ do Giang Thanh cầm đầu vào lúc mười giờ và đã thành công. Nên, Lê Duẩn cũng đặt tên “Hoa Mười Giờ” cho chiến dịch với thâm ý.

Ngay sau khi Hoàng Văn Hoan đã trốn thoát và qua sống bên Trung Quốc, Lê Duẩn, Tố Hữu, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng… vẫn cho tiến hành chiến dịch “Hoa Mười Giờ” mà kết cuộc là, với bản án tử hình đã tuyên cho Hoàng Văn Hoan cũng như vẫn tiếp tục đả kích Trung Quốc hằng ngày hằng đêm trên các phương tiện truyền thông.

Riêng Nguyễn Tấn Ghi, Trưởng công an Quận Ba thì không những đã không được tưởng thưởng mà rồi bỗng hắn lại qua đời một cách đột ngột vì căn bệnh ung thư. Theo tình báo Trung Quốc, thì, chính Cao Đăng Chiếm đã thủ tiêu Nguyễn Tấn Ghi cũng là theo lệnh của Lê Duẩn.

Ngày 14 tháng giêng năm 1978, hôm đó là ngày thứ bảy, nhưng “nhóm tứ trụ” phải họp khẩn và đã nêu ra hai vấn nạn cần phải giải quyết thật nhanh và triệt để. Thứ nhứt: Đuổi Hoa kiều ra khỏi nước. Thứ nhì, giải quyết tận gốc các Thương Phế Binh Ngụy đang nhan nhản khắp thành phố, chỗ nào cũng có, chỗ nào cũng gặp… đi ăn mày.

Sau buổi họp và kế hoạch được hoạch định chỉ trong có hai ngày, người Hoa bắt đầu được đóng tiền, vàng, để ra đi.

Ba ngày sau, ngày 17 tháng giêng năm 1978, cũng trong một buổi họp tiếp theo, Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã nói: “ Các Thương Phế Binh của Nguỵ quyền, người trẻ nhứt tính đến nay cũng đã trên hai mươi tuổi… ít ra cũng phải hai mươi mốt tuổi. Nếu tên nào may mắn không nằm trong kế hoạch, thì đến bốn mươi hoặc năm mươi năm sau cũng sẽ không còn một tên nào sống sót.”

Nhà cầm quyền cộng sản Bắc Việt sau đó đã cho gom những người Thương Phế Binh miền Nam lại và nói sẽ có chỗ ăn chỗ ở đàng hoàng cho họ. Nhưng, nhà cầm quyền đã đem những anh em đó xuống các ghe thuyền và chở ra biển rồi… cho chìm. Những anh em may mắn còn gia đình và… vì lý do nào đó đã thoát được, thì, chỉ khoảng dăm mươi năm nữa thôi, chắc chắn sẽ không còn một người Thương Phế Binh nào… như tên Thủ Tướng đã nói trong buổi họp.

Vô cùng tiếc cho dân tộc Việt Nam. Cơ hội hòa giải với người miền Nam đã không được Bắc Việt thực thi như đã từng kêu gọi quân đội miền Nam buông súng để hòa giải hòa hợp daân tộc… Một số người đã vì thiển cận đã vì nghi kỵ mà vĩnh viễn hai miền Nam Bắc sẽ không bao giờ… Vĩnh viễn hai miền Nam Bắc sẽ chỉ bằng mặt chứ không bao giờ bằng lòng…”.

   

Topa (Hòa Lan)
topahoalan1@gmail.com

 

 

 

Direct link: https://caidinh.com/trangluu1/vanhocnghethuat/van/nhungchiendich.html


Cái Đình - 2025