Topa


“Con” Bính

        

Thành trốn thoát khỏi “trại cải tạo”dành cho các sĩ quan của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa từ cấp Thiếu úy đến Đại úy… sau năm năm bị nhà cầm quyền Hà Nội xảo trá trong việc hòa giải hòa hợp để tập trung.

Thời điểm Thành trốn khỏi nơi bị giam giữ là những tháng cuối cùng của năm 1980. Và, hai năm sau Thành cũng thoát khỏi nước Việt Nam bằng chiếc thuyền lưới cá. Và, Thành đã được định cư tại Pháp Quốc sau mười bốn tháng ở trại tỵ nạn.

Trên xứ sở tạm dung, Thành không bao giờ bỏ qua việc dò hỏi, cũng như đăng tin tìm kiếm người phụ nữ mà Thành quen từ những năm xa xưa lắm… qua các tờ báo của người Việt phát hành trên khắp thế giới.

Thành rất mong muốn biết được tin tức, hoặc được gặp lại người phụ nữ mà năm xưa Thành cùng người ấy đã hứa hẹn sẽ làm lễ cưới vào giữa năm 1976. Nhưng, mặc dù đã làm hết sức mình, vậy mà đến năm nay, ngày đầu xuân năm Bính Thân 2016, Thành vẫn chưa có tin tức nào về người xưa. Nhưng, Thành vẫn tin tuyệt đối là người xưa vẫn còn sống. Mối tình tuyệt đẹp và thật lãng mạn với người xưa đó là mối tình đầu nên không bao giờ Thành quên được. Thành gặp người xưa đó lần đầu khi ấy anh mới năm tuổi và nàng thì… mới sinh ra đời chưa được mấy ngày. Nàng sinh năm Bính Thân 1956. Thành vẫn luôn cầu xin ơn trên cho mình sẽ có ngày được gặp lại người con gái đáng yêu đáng quý của những năm xa xưa lắm… cho dù thời gian có bào mòn thể xác của cả hai người đến như thế nào.

***

Thành đi khắp khoang máy bay để kiểm soát lại lần cuối trước khi báo cho Tiếp viên trưởng biết để cho hành khách lên. Thành ký tên vô sổ xác nhận rồi đi ra khỏi khoang máy bay. Khi Thành đi qua phòng hành khách chờ để đi ra máy bay, Thành thấy trong phòng đầy người, có rất nhiều người phải đứng. Trong số những người đứng, có nhiều người đưa mắt nhìn đến những cái ghế không có người ngồi với vẻ mặt không vui. Những cái ghế trống đó đã bị những hành khách có hành lý xách tay – nhưng vô tình hay cố ý –  đã để hành lý của mình lên ghế; nên họ phải đứng. Thành nghĩ, mình sẽ báo cáo việc này lên Ban Giám đốc và đề nghị… không còn cảnh người không được ngồi mà hành lý lại được.

Thành nhìn ra bên ngoài qua ô cửa kiếng… Bây giờ đang là những ngày đầu của mùa xuân nên tuyết vẫn đang rơi, tuy không nhiều, nhưng cũng đủ làm cho không khí lạnh buốt.Trong phòng chờ có sưởi, vậy mà Thành thấy một người đàn ông Á Châu tuổi trung niên lấy cái khăn quàng cổ bằng len từ trong túi xách tay ra và định quàng quanh cổ cho người đàn bà – có lẽ là vợ của ông – nhưng bị người đàn bà phản đối: “Em không cần đâu. Nóng muốn chết luôn mà còn quấn khăn cổ thì có nước…” – “Thì ra đó là cặp vợ chồng người Việt Nam.” Thành nghĩ vậy và đồng thời nhìn người đàn bà có giọng nói sang sảng và dáng người thật sang trọng; đã làm cho Thành, người trưởng toán nhóm làm vệ sinh khoang máy bay, phải chú ý đến. Thành nhìn người đàn bà chăm chú vì bà ta có nét trông giống với… người xưa lắm. Và, Thành vui mừng đến suýt la lên thật lớn khi nhận ra người đàn bà sang trọng đó chính là… “con Bính” của anh vào những ngày xa xưa lắm.

Thành đã kịp dằn cơn xúc động khi nhìn thấy người đàn ông tuổi trung niên cười thật tươi khi để cái khăn quàng cổ vô lại trong túi xách và nói câu gì đó mà… “con Bính” cũng cười như vui lắm. Thời gian mấy mươi năm dài đã trôi qua, “con Bính” và Thành tuy chưa một lần gặp lại nhau, nhưng, khi nhìn cái miệng của “con Bính” lúc cười thì Thành nhận ra “con Bính” ngay. Thành ngạc nhiên với nét mặt trẻ trung trên khuôn mặt của nàng. Sự thay đổi đó đã làm cho “con Bính” đẹp hơn ngày trước nhiều. “Người nhiều tiền khác với người ít tiền là vậy”. Thành nghĩ vậy rồi anh lại đảo mắt nhìn khắp phòng, nhìn những người sẽ đi chuyến bay ngày hôm nay mà phần đông là người Á châu. Thành lại nhìn “con Bính” và chợt nhớ năm nay cũng là năm Bính Thân, năm con khỉ 2016 thì, “con Bính” với tên họ đầy đủ trong giấy khai sinh là, Ngô Thị Hoàng Bính; cũng được đúng sáu mươi năm sống trong cuộc đời này rồi. Anh nghĩ:

“Ngày xa xưa lắm, người đàn bà khi đến tuổi sáu mươi, như má của mình, đã là bà già rồi. Nhưng, với “con Bính” và, với đa số người phụ nữ thời nay thì khác. Thời nay rất khó đoán đúng tuổi những người đàn bà. Ngành y khoa đã thật sự giúp cho phái nữ được trẻ mãi lâu già”.

Nhìn “con Bính” đang cười nói với chồng, hình ảnh “con Bính” của những ngày xa xưa thân ái, của một thời tuổi thơ khi quốc gia Việt Nam Cộng Hòa còn thanh bình, và, của một thời chinh chiến trong thế phải tự vệ; chợt hiện ra trong cái đầu của Thành…

***

Thị trấn Pleiku năm Bính Thân 1956. Thị trấn còn hoang vắng lắm vì là vùng “khẩn hoang lập ấp” do Tổng Thống Ngô Đình Diệm thành lập để đón một số đồng bào di cư cộng sản đến lập nghiệp. Nhà cửa phần nhiều mái được lợp bằng tôn và vách bằng ván cây mỏng. Đồng bào di cư cũng khá đông mà đa phần là người lao động. Hằng ngày có nhiều nhóm người Thượng đi hàng một từng nhóm năm bảy người đến hơn chục… ra thị trấn buôn bán trao đổi hàng hóa.

Thành khi đó mới năm tuổi. Gia đình của Thành cũng là một trong những gia đình di cư. Một hôm má của Thành nói:

“Con đi với má qua bên nhà bác Hai có chút việc. Bác Hai mới sinh em bé gái chắc con thích lắm”.

Sở dĩ má của Thành nói vậy vì Thành thường hỏi khi nào má sinh em bé. Thành muốn có em nhưng má của Thành không còn sinh đẻ được nữa. Khi Thành được sinh ra đời thì ba và má của Thành quyết định ngưng sinh đẻ. Thành là con duy nhứt trong nhà.

Trong lúc mẹ của Thành và bác Hai nói chuyện, thì, Thành đến cầm tay em bé và nựng nó cách sung sướng như thể đó chính là em ruột của Thành vậy. Thành quay đầu nhìn mẹ hỏi:

“Mẹ ơi! Con nhỏ này tên gì hả mẹ?

Bác Hai đã trả lời thay:

“Tên của em là Bính. Con thương em không?”

Thành gật đầu thưa:

“Dạ… Con muốn con nhỏ này”.

Mẹ của Thành trách yêu:

“Con phải gọi là em chứ sao gọi là con”.

“Vì nó là con gái thì phải gọi nó là con chứ mẹ. Mà… mà sao nó giống con khỉ quá vậy mẹ?”.

Hai người đàn bà nhìn nhau cười thật vui. Nhưng, không ai giải thích cho Thành hiểu tại sao. Còn Thành thì đinh ninh cách gọi “con” của mình là đúng. Sau này khi lớn lên một chút,Thành được mẹ nói về “con Bính” ngày mới sinh: “Con của bác Hai khi mới sinh không hiểu tại sao cái mặt của nó nhăn nhiều quá nhìn cứ như con khỉ con vậy. Bác Hai định đặt tên cho con là Bính Thân vì cũng là năm Bính Thân. Nhưng, rồi… bác Hai đã đặt tên Bính thôi”.

Trước khi Thành và mẹ ra về, bác Hai, mẹ của “con Bính” cầm tờ tiền một đồng đưa cho Thành và nói:

“Mỗi sáng con cầm cái tô đựng nước tiểu của con qua đây rồi bác lại cho con một đồng ăn quà”.

Thành còn đang ngơ ngác không hiểu mẹ của “con Bính” nói gì và muốn gì, thì mẹ của Thành đã giục:

“Con cám ơn bác và chào bác rồi đi về con”.

Tối hôm đó trước khi đi ngủ, Thành thấy mẹ cầm một cái tô mà thường ngày dùng để đựng canh, mẹ để cái tô ngay chân giường và căn dặn:

“Sáng ra con cứ tiểu vô cái tô này rồi cầm đem qua đưa cho mẹ của bé Bính. Bác ấy sẽ cho con một đồng. Còn cái tô thì con cứ để ở bên ấy chiều mẹ qua lấy, hoặc bác ấy sẽ đem qua sau”.

Từ đó, mỗi sáng Thành đều làm đúng như mẹ dặn. Và, Thành đã không thắc mắc là tại sao mẹ của “con Bính” lại… mua nước tiểu của Thành để làm gì. Cho đến một buổi sáng kia, sau khi Thành đưa tô nước tiểu và nhận một đồng, rồi thay vì Thành đi ăn sáng ngay như mọi khi, nhưng, vì muốn nựng “con Bính”, nên Thành đã nán lại để rồi được chứng kiến mẹ của “con Bính” cầm tô nước tiểu của Thành và uống một hơi cạn hết tô. Nhìn thấy hành động mà Thành cho là… kinh dị đó, Thành liền tức tốc… ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh về nhà - thay vì nựng “con Bính” - để nói cho mẹ nghe điều mà Thành cho là… rùng rợn quá.

Vừa bước chân vô đến nhà, Thành liền kêu lên thật lớn:

“Mẹ ơi mẹ. Mẹ ơi mẹ. Mẹ…”

Nghe tiếng kêu hốt hoảng của Thành, mẹ của Thành vừa đi như chạy từ nhà dưới lên vừa hỏi vẻ lo lắng:

“Có chuyện gì vậy Thành”.

Thành kể lại với cái mặt còn xanh lè:

“Mẹ ơi! Mẹ của “con Bính” cầm cái tô nước tiểu của con rồi uống một hơi hết trơn hết trọi luôn… mẹ ơi”.

Mẹ của Thành vội đưa ngón tay trỏ lên miệng của mình và ra dấu cho Thành đừng nói lớn.

“S…u…ỵ…t… Sao con lại la toáng lên như vậy là sao hả… thằng quỷ. Bác ấy bị… bị gì đó nên thầy Hòa dặn bác là mỗi sáng phải uống nước tiểu của đứa con trai còn nhỏ như con thì mới tốt. Nhà bác ấy giàu và hơn nữa bác ấy thương con nên cho một đồng chứ có ai lại làm vậy bao giờ đâu. Con đừng nói cho ai biết chuyện này nghe hôn. Con mà nói thì bác ấy không cho con tiền nữa đâu”.

Thành gật đầu. Và, dĩ nhiên Thành cũng không dại gì mà nói cho người khác biết. Thành sợ không còn được một đồng để ăn sáng. Trước đó, mỗi sáng mẹ của Thành chỉ cho Thành năm cắc thôi. Tuy chỉ là năm cắc nhưng Thành cũng mua được gói xôi bắp, hoặc khúc bánh mì bì ăn no căng bụng luôn. Bây giờ có một đồng thì Thành ăn sáng cũng chỉ năm cắc, còn năm cắc Thành để đến giờ ra chơi sẽ mua một cây cà-rem hai cắc, một bịch nước đá nhận si-rô hai cắc. Còn một cắc Thành mua kẹo dừa.

Bác Hai ‘mua’ nước tiểu của Thành được gần hai năm thì sau đó bác Hai không cần uống nước tiểu nữa. Khi ấy cũng vừa đúng lúc Thành được mẹ cho lên học nội trú trên Dalat. Trước khi ra đi, Thành đã qua nhà bác Hai để từ giã, và cũng là dịp để Thành được ẵm “con Bính”. Thành đã hôn “con Bính” thật nhiều vì Thành biết sẽ còn lâu lắm mới gặp lại “con Bính”.

Những tháng ngày đầu xa nhà, Thành nhớ mẹ nhớ bác Hai nhớ “con Bính” vô cùng. Sau đó vì bài vở nhiều mà cuối tuần nào trường cũng cho đi cắm trại trong rừng vui đùa cùng bạn bè nên dần dần Thành cũng quên “con Bính” và, quên chuyện tô nước tiểu luôn.

Vì gia đình của Thành cách Dalat khá xa, và hơn nữa kinh tế gia đình cũng không khá giả nên hai năm sau Thành mới được về thăm nhà lần đầu. Khi Thành về thăm nhà lần đầu, đó là vào dịp Tết năm 1960, Thành có qua thăm bác Hai và thăm “con Bính”. Những ngày về thăm nhà, thỉnh thoảng Thành lại qua nhà bác Hai và nắm tay dẫn “con Bính” đi loanh quanh nhà. Những lần đó “con Bính” tỏ ra quý mến và quyến luyến Thành lắm.

Năm năm sau cũng vào dịp Tết, Thành trở về thăm gia đình thì, anh nhìn thấy một cô bé khoảng chín tuổi rất xinh trong bộ đầm mới toanh đứng trong sân nhà của Thành. Thành không nghĩ cô bé ấy lại là ‘con Bính”. Thấy Thành nhìn con bé với vẻ thích thú xen lẫn ngạc nhiên, nên má của Thành nói:

“Bé Bính đó con. Con nhìn nó không ra là đúng rồi. Lớn cứ như thổi và xinh vô cùng… phải vậy không con?”.

Thành nhìn “con Bính” và đồng thời hình ảnh… tiểu vô tô những buổi sáng vừa thức dậy cùng hình ảnh kinh dị của bác Hai khi uống tô nước tiểu… chợt hiện ra, nên Thành hỏi “con Bính” để nó phải nói với anh một vài lời:

“Mẹ của em khoẻ không?”.

Thật bất ngờ khi Thành nghe mẹ trả lời thay cho “con Bính”:

“Bác Hai mất khoảng hơn năm nay rồi con à”.

Thành nhìn “con” Bính đang bước lần đến cổng nhà với cái mặt thật buồn như muốn khóc vì nghe những lời mẹ của Thành vừa nói. Thành cảm thấy như bị một vật gì chận ngay cổ làm cho anh bị nghẹn và làm cho hai con mắt của anh cay cay. Thành nhớ và thương mẹ của “con Bính” lắm vì bác ấy đối xử rất tốt với Thành. Thành liền đi nhanh ra cổng gặp “con Bính”. Thành gọi:

“Em Bính.”

“Con Bính” quay mặt lại nhìn Thành với hai con mắt đỏ hoe. “Con Bính” toan bỏ đi tiếp thì mẹ của Thành cũng vừa đi đến bên và nói:

“Bính à,. Bác xin lỗi con nghe. À, đây là anh Thành con của bác đó con. Vô đây con. Vô đây bác cho con ăn mứt bí ngon lắm con”.

“Con Bính” vẫn đứng tại chỗ nhìn Thành mà không có phản ứng gì. Thấy vậy Thành nắm tay “con Bính” rồi cùng đi vô nhà. “Con Bính” tỏ ra dạn dĩ với Thành ngay chứ không rụt rè. “Con Bính” đã quên những gì vừa xảy ra. Nó vừa ăn mứt vừa nghe Thành kể chuyện. Khi Thành kể chuyện ma thì “con Bính” nói:

“Em sợ ma quá à”.

Thành cười thật lớn và nói:

“Em đừng sợ. Đâu có ma đâu mà em sợ”.

“Con Bính” nhìn Thành không nói, nhưng Thành nghĩ, “con Bính” không tin không có ma.

Những ngày sau đó Thành dẫn “con Bính”, lúc thì đi xem hội chợ rồi sau đó đi ăn hủ tiếu bò viên. Hôm khác Thành đưa “con Bính” đi xem xi-nê rồi sau đó đưa đi ăn chè. “Con Bính” tỏ ra quyến luyến Thành nên thường xin ba cho qua ăn cơm tối với Thành. Ba của “con Bính” khen Thành còn nhỏ mà đã tỏ ra chững chạc và trí thức lắm. Ngày Thành từ giã gia đình để trở về Đàlạt học tiếp thì, “con Bính” khóc lóc và nằng nặc đòi đi theo làm cho Thành phải dỗ mãi với món ăn mà có lần “Con Bính” nói nó rất thích. Thành nói:

“Anh hứa sẽ mau về và đưa em đi xem hội chợ rồi đi ăn hủ tiếu bò viên nữa… Em chịu hôn?”.

Nghe Thành hứa sẽ được đi ăn hủ tiếu bò viên thì nó mới chịu nín. Vậy mà…

Vậy mà mãi đến tám năm sau, tức năm 1973 khi đó Thành đã tốt nghiệp trường Võ Bị Quốc Gia Dalat. Khi đó Thành hai mươi hai tuổi. Người thanh niên cường tráng với dáng người cao ráo và, với nước da ngâm ngâm đen; Thành mới quay trở về lại căn nhà xưa. Lúc này má của Thành đã già nhưng vẫn còn mạnh khỏe lắm. Khi Thành vừa bước chân vô nhà, anh nhìn thấy một cô thiếu nữ xinh đẹp và cao ráo đang định bước ra khỏi nhà. Thành vội vã chào:

“Chào cô”.

Cô gái nhìn ngay Thành và nở nụ cười thật tươi đưa ra hai hàm răng trắng muốt và thật đều. Cô gái nhí nhảnh hỏi Thành vẻ thật thân mật:

“Em chào anh Thành. Anh nhớ em là ai không?”.

Thành còn đang ngơ ngác thì cô gái bĩu cái môi dưới ra và hỏi vẻ thách đố:

“Chắc anh quên em rồi chứ gì?”.

Thành chưa kịp trả lời thì cô gái đã nói và cũng tự giới thiệu:

“Dalat đẹp và vui nên anh Thành đâu còn nhớ đến… ai nữa đâu. Em là con Bính nè. Anh Thành nhận ra chưa?”.

Thành vội buông cái túi xách xuống đất rồi hai tay chắp lại với nhau như tỏ vẻ muốn xin lỗi. Thành nói:

“Cô… em… em Bính… Em mau lớn quá… làm anh nhìn không ra. Anh không ngờ… Em đúng là Cô Bé Ngày Xưa như trong bản nhạc của ông nhạc sĩ tài hoa Hoài Linh mà anh rất thích.”.

Bính đỏ mặt và liếc mắt nhìn Thành rồi nhắc lại chuyện xưa mà Thành đã hứa làm cho anh ngượng vô cùng:

“Anh không ngờ anh hứa lèo là sẽ đưa em đi xem hội chợ rồi đưa em đi ăn hủ tiếu bò viên mà… con Bính này thì không quên phải hông anh?”.

Thành ấp úng nói:

“Anh… Anh thật có lỗi… với em quá…”.

“Ủa, sao anh Thành không gọi em là con Bính nữa mà lại gọi là em?”.

Bất chợt hình ảnh của đôi song ca kích động rất nổi tiếng của miền Nam Việt Nam là, Mai lệ Huyền và Hùng Cường chợt hiện ra làm cho Thành cười. Trong một bài hát kích động mà đôi song ca nổi tiếng này trình diễn, có câu: “Sao không coi người ta như ngày xưa, không kêu người ta con nhỏ…”.

Mẹ của Thành nãy giờ đứng nhìn Thành và Bính, bây giờ bà mới lên tiếng:

“Bính à. Con về nói với ba là bác mời ba và con chiều nay qua nhà bác ăn cơm mừng anh Thành về phép nghe con”.

“Dạ”.

Bính nhìn Thành với ánh mắt thật tình cảm:

“Em về nha… anh Thành”.

Từ nãy đến giờ Thành im lặng vì quá ngạc nhiên. Cho đến khi tiễn “con Bính” ra tới cổng, Thành nói nhỏ:

“Em Bính ơi. Em đẹp và dễ thương quá. Em và ba nhớ qua sơm sớm nghe… em Bính”.

“Con Bính” chọc Thành:

“Ba của em, ba của “con Bính”mà… anh Thành?”.

Những ngày nghỉ phép, Thành đã cùng “con Bính” đi đến những nơi có thắng cảnh đẹp và chụp hình chung. Ngày nào Thành cũng đưa “con Bính” đi ăn hủ tiếu bò viên đến nỗi “con Bính” phải nói:

“Anh Thành ơi, hôm nay anh cho em ăn món khác đi anh. Em ngán hủ tiếu bò viên lên đến tận… đây nè”.

Vừa nói “con Bính” vừa đưa tay lên ngang cổ.

***

Cuối năm 1974 Trung uý Thành được về phép thăm gia đình. Bây giờ “con Bính” đang làm việc trong trường mẫu giáo có hai mươi bốn em. Thời gian gần một năm qua Thành gởi về sáu cái thư cho “con Bính” với những lời lẽ thật tình cảm. Nhưng, “con Bính” chỉ hồi âm có một lần. Vừa gặp mặt “con Bính” Thành liền gặng hỏi:

“Em lười viết thư hay em không thích viết thư cho anh?”.

“Em sợ…”.

“Em sợ ma hả?”.

“Không anh. Bây giờ em không còn sợ ma nữa. Nhưng, em sợ… anh đi rồi không về thì chắc em sẽ là ma cô… đơn”.

Thành nắm lấy bàn tay người con gái mà anh yêu tha thiết:

“Em không bao giờ là ma đâu em Bính ơi. Em là thiên thần. Thiên thần thì chế ngự được ma quỷ và sẽ… phù hộ cho anh, cho… cả hai đứa mình”.

“Anh có giận em không?”.

“Giận em thì anh không tìm gặp lại em hôm nay. Mẹ anh có cho biết tin về em nên anh cũng yên tâm. Anh chỉ sợ em… có người khác rồi quên anh thôi”.

“Em không trả lời thư anh vì em muốn anh mau về gặp em. Em sẽ không bao giờ quên anh đâu anh Thành ơi. Mãi mãi trái tim của em vẫn thuộc về anh. Em không bao giờ quên anh Thành đâu. Cho dù… Em biết… khi em chấp nhận yêu anh là người lính chiến đấu ngoài mặt trận, tức là em cũng phải chấp nhận xa anh chỉ vì đất nước mình đang bị giặc…”.

Thành không để “con Bính” phải buồn nên anh nói:

“Em Bính à, chắc em cũng hiểu lòng anh như thế nào rồi. Chiến tranh đã làm cho chúng mình phải tạm thời xa cách. Nhưng, anh sẽ không bao giờ quên em, quên “con Bính” của anh được đâu. Nếu vì một lý do nào đó như… Anh vẫn sẽ mãi mãi, mãi mãi yêu chỉ mình em mà thôi. Nếu em đồng ý thì trước ngày anh trở về đơn vị, mẹ anh sẽ qua nhà nói chuyện với ba em rồi khoảng giữa năm sau anh xin về phép và hai đứa mình sẽ làm lễ cưới. Em thấy anh tính như vậy có được không?”.

“Con Bính” với vẻ bẽn lẽn cúi mặt nhìn xuống chân rồi nói:

“Anh… Anh tính sao cũng được hết. Miễn là hai đứa mình luôn yêu nhau và luôn là của nhau thì em… hạnh phúc lắm rồi”.

***

Việt Nam Cộng Hòa bị đồng minh bỏ rơi bằng việc ngừng cung cấp mọi phương tiện để chiến đấu. Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa mất vào ngày cuối cùng của tháng tư năm một chín bảy lăm. Lễ cưới của Thành và “con Bính” vì vậy đã không bao giờ được thực hành như dự tính.

Năm năm sau vào một ngày đầu xuân của năm 1980, Thành, người tù binh đã trốn thoát khỏi trại học tập cải tạo. Đơn vị mà Thành vừa được vinh thăng lên Đại úy giữ chức vụ Đại đội trưởng; đã bị hai tiểu đoàn của Bắc quân tràn ngập trong những ngày sau cùng của cuộc chiến tại mặt trận Khánh Dương. Thành là tù binh vì bị bắt tại mặt trận. Trong năm năm tù, Thành không được một lần thăm viếng vì gia đình tưởng Thành bị mất tích. Tang thương đã đến với gia đình Thành khi mẹ của anh qua đời trong cô đơn và bị đói. Toàn miền Nam Việt Nam đã có rất nhiều người rất nhiều gia đình trong rất nhiều ngày không có đến một hột cơm vô trong bụng. Thành hoàn toàn không nhận được tin tức; kể cả tin của người vợ sắp cưới. Ngày thoát khỏi trại tù Thành phải sống lang thang rày đây mai đó với sự giúp đỡ của người bạn tù cùng Thành trốn thoát cũng quá cùng khổ… cho đến hai năm sau Thành và người bạn thân mới thoát được ra khỏi vùng tăm tối và đọa đầy để đến định cư tại thủ đô Paris.

***

Hành khách đang lần lượt đi vào máy bay. Khi “con Bính”và chồng đi ngang qua chỗ Thành đứng, anh liền quay mặt qua hướng khác. Thành rất muốn gặp lại “con Bính” nhưng lại sợ làm cuộc sống của người xưa bị xáo trộn. Tự trong thâm tâm Thành vẫn tin tuyệt đối là “con Bính” không bao giờ quên anh như anh không bao giờ quên. Thành nhìn đồng hồ thì thấy chỉ còn tám phút nữa máy bay sẽ cất cánh. Tuy không nhìn ngay hai người, nhưng nghe được câu chuyện họ đang trao đổi, và chuyến bay sẽ đáp ở Seattle, Thành nghĩ là hai người sống đâu đó trong nước Mỹ. Trong lòng, anh rất muốn xem tên người trong vé có phải là “Ngo” không, như để xác quyết trí nhớ của mình, nhưng, sau đó anh lại nghĩ: “Biết để làm gì, chuyện gì đã qua thì để nó qua đi”. Như anh, hết ca làm mỗi ngày thì anh sẽ lại về nhà, dùng bữa tối trong gia đình hay thỉnh thoảng ghé quán nhậu với bạn. Không ai muốn tự dưng nếp sống đều đặn này bị xáo trộn vì một chuyện không đâu. Tuy thế, mắt anh vẫn thấy cay cay, và, anh nhìn đến cánh cửa dẫn ra hành lang để vô phi cơ, giờ đã đóng.  Thành muốn biết “con Bính” đang ở thành phố nào. Trong danh sách hành khách của chuyến bay, tên Ngô Thị Hoàng Bính là công dân Mỹ và đang sống ở Seattle thuộc Tiểu bang Washington Hoa Kỳ.

Thành nhìn chiếc máy bay đang từ từ chạy ra phi đạo. Anh nói nhỏ như đang nói với “con Bính”: “Vĩnh biệt em. Vĩnh biệt “con Bính” yêu quý của anh”.

Lần thứ hai trong đời Thành thấy như có một vật nào đó chận ngay cổ và hai con mắt bị cay cay.

***

Mỗi tháng Thành có đặt mua một tờ báo do Cộng đồng người Việt xuất bản. Tờ báo tháng này có đăng một mẫu quảng cáo làm cho Thành phải chú ý đến: “Nhân ngày đầu năm Bính Ngọ 2026. Chúng tôi sẽ khai trương tiệm phở độc nhứt, lạ nhứt. – Phở Hai Tô – trong khu Little Saigon - thành phố Seattle. Đầu bếp là người sinh trưởng tại thành phố Pleiku nên khi quý khách đến với tiệm Phở Hai Tô “Con Bính”, chắc chắn quý khách sẽ rất hài lòng vì khẩu vị thật đậm đà và thật ngon miệng như của vùng gió núi cao nguyên…”.

Thành ngạc nhiên và vui lắm. Nhưng, cũng nhiều hồi hộp lắm. Linh tính cho Thành biết, tiệm phở này là của người xưa. Chắc chắn vậy chứ không thể có sự trùng hợp nào kỳ lạ như thế được. Thành quyết định sẽ làm thủ tục ngay ngày hôm nay để lên đường sớm.

Buổi trưa ngày thứ chín sau ngày khai trương tiệm “Phở Hai Tô”, Thành bước chân vô quán. Việc đầu tiên là Thành nhìn khắp tiệm để tìm “Con Bính”. Nhưng, không thấy. Tuy nhiên, Thành biết mình đã đến đúng địa chỉ và sẽ gặp lại người mà mình muốn gặp. Một người thiếu nữ trẻ khoảng hai mươi chín đến ba mươi tuổi đang ngồi sau quầy thu ngân là hiện thân của “Con Bính” của những ngày xa xưa lắm. Thoáng chốc Thành bị xúc động vì như được nhìn thấy lại những kỷ niệm của hơn nửa thế kỷ đã đi qua trong đời.

Thành ăn và uống ly cà phê được nhập cảng từ trong nước thật thong thả. Thành muốn tận hưởng hương vị của quê hương, của một vùng núi rừng cao nguyên nhiều bi kịch và rất nổi tiếng. Ăn xong, vẫn chưa thấy “Con Bính” xuất hiện. Thành nghĩ “Con Bính” đang ở trên lầu nên Thành gọi cô chủ tiệm đến bên và hỏi:

“Xin cô cho tôi gặp… gặp bà chủ tiệm phở được không cô?”.

Cô chủ tiệm trẻ đã chậm rãi thưa rất lịch sự:

“Thưa ông… cháu là chủ tiệm đây. Ông có điều gì không vừa lòng chăng?”.

“Không! Không có gì cả… Chỉ là vì tôi… Tôi cũng từng sống ở Pleiku và cũng… À, mà tên “Con Bính” trên bảng hiệu có phải là tên của bà Ngô Thị Hoàng Bính không… cô?”.

Cô chủ tiệm với gương mặt rạng ngời. Cô liền đổi cách xưng hô và hỏi với vẻ mặt rất hớn hở”.

“Vậy bác đây là… Sao bác biết tên họ của mẹ cháu? Có phải bác là bác Thành không?”.

Thành sợ mình sẽ không kềm được xúc động. Thành nói tránh nhưng vì quá xúc động nên Thành nói lắp:

“Bác là… là bạn của ông Thành và… và cũng là bạn của… mẹ cháu. Mẹ cháu… “Con Bính”… Ngô Thị Hoàng Bính… bây giờ ra sao hả cháu?”.

Cô chủ tiệm phở không còn vẻ mặt tươi vui vừa rồi nữa. Cô nói ra cái điều đã làm cho trái tim không còn mạnh mẽ của Thành phải bị đau thắt lại:

“Mẹ của cháu mất rồi bác ơi. Mất mới bốn tháng thôi bác ạ. Mất sau ba cháu khoảng bảy năm. Cả hai người đều bị mất vì Covid. Khi chuẩn bị mở tiệm ‘phở hai tô’, mẹ cháu quyết định lấy tên tiệm là “Con Bính” với hy vọng… Theo mẹ cháu kể lại thì… có một người đàn ông tên Thành gặp mẹ từ lúc mẹ còn nằm trong nôi. Sau này mẹ và người đàn ông tên Thành đã yêu nhau và quyết định chung sống với nhau. Nhưng, vì thời cuộc… vì miền Nam Việt Nam bị bỏ rơi nên bị thua trận và ông Thành bị ở tù… xa lắm. Mẹ và ông Thành phải xa nhau khi hai người chưa được… lấy nhau. Mẹ nói lúc nào mẹ cũng nhớ đến ông Thành. Nhưng, lúc đầu mẹ nghĩ ông Thành đã qua đời trong khi bị tù mà mẹ thì không biết tù ở đâu để đi thăm. Sau này mẹ gặp lại mấy người bạn của ông Thành từng đi với ông đến nhà của mẹ ăn cơm, và, họ cho mẹ biết ông Thành không chết mà đã trốn khỏi trại tù thành công. Nhưng, họ không biết sau này ông ở đâu và sống chết ra sao. Khi quyết định mở tiệm mẹ muốn đặt tên tiệm là “Con Bính” với hy vọng, nếu ông Thành đang sống ở đâu đó trên quả địa cầu này, thì ông Thành sẽ tìm gặp lại mẹ. Lúc nào mẹ cũng tin ông Thành còn sống và hai người sẽ gặp lại. Không ngờ chỉ trước có bốn tháng… mẹ bị Covid. Bác có biết ông Thành hiện nay…”.

Cô chủ tiệm không thể nối tiếp câu chuyện vì cô nhìn thấy hai dòng nước từ hai con mắt của ông khách đang chảy dài xuống hai bên má. Cô chủ tiệm chưa kịp có phản ứng gì thì ông khách đã từ từ đứng lên rồi đi ra khỏi tiệm mà không có một lời nào với mình. Một người phục vụ bàn đi nhanh đến bên cô chủ tiệm và thưa:

“Thưa cô. Khách bàn này chưa trả tiền cô…”

Cô chủ tiệm vẫn đang dõi mắt nhìn theo ông khách nhưng miệng thì nói:

“Khách của bà và của tôi đó”.

Cô chủ tiệm nói tiếp nhưng như chỉ để nói với chính mình, vì vậy cô nói rất nhỏ: “Chắc chắn… ông khách đó sẽ còn trở lại đây; ít ra là một lần nữa”.

Topa (Hòa Lan)
topahoalan1@gmail.com

 

Direct link: https://caidinh.com/trangluu1/vanhocnghethuat/van/conbinh.html


Cái Đình - 2026