Hồng Hạnh
Nặng gánh phong sương
Tranh Muriel CayetPhong sương nhiều rồi em có mệt lắm không
Tựa vào vai anh chút đi ôm ngọt ngào thương mến
Mấy chục năm rồi nắm tay anh cùng đếm
Cay đắng nhọc nhằn pha lẫn buồn vuiMỗi chiều tà mình cùng ngắm hoàng hôn
Bên tách trà thơm với mâm cơm cà muối
Thương bàn tay em guộc gầy bao hờn tủi
Bao nỗi gian truân in lên những đoạn trườngAnh thương em nhiều người đàn bà vá bao vết xước thời gian
Gồng trong bóng đêm tìm nụ cười cho ngày mới
Đôi mắt biếc xanh giờ lẫn trong màn sương mờ đục
Nụ cười hiền lành đã xô ngã một đời traiAnh biết mà người đàn bà mình hạc xương mai
Vẫn trái tim yêu bên đời anh đầy bão tố
Hãy tựa vào vai anh đếm lá vàng từ mấy độ
Một hạnh phúc đơn sơ một mái ấm thật hiền…
Hồng Hạnh
Direct link: https://caidinh.com/trangluu1/vanhocnghethuat/tho/nangganhphongsuong.html