Trần Thị Lan Anh
Những con đường và ngọn gió xa
Có một eo biển xa xôi,
nơi những con thuyền nhỏ như hơi thở
bỗng trở thành tiếng ồn của lịch sử,
giữa sợ hãi và nghi ngờ không tên.Người ta nói về những “mục tiêu”,
nhưng đôi khi chỉ là chiếc thuyền chở trái cây
từ bờ này sang bờ khác,
như những chuyến xe chở hàng qua biên giới châu Âu,
đi ngang qua Đức, Hà Lan, Pháp –
mỗi ngày không ai hỏi quá nhiều về nỗi buồn phía sau tay lái.Nhưng ở một nơi xa,
đường biển bỗng giống như đường cao tốc,
và những quyết định nóng vội
giống như phanh gấp giữa trời mưa Autobahn,
nơi chỉ một sai lầm nhỏ
cũng khiến tất cả phía sau phải dừng lại.Có những con người không mang theo chiến tranh,
chỉ mang theo cuộc sống,
như người tài xế xuyên đêm qua Bavaria
hay người lao động im lặng trong ga tàu Berlin.
Họ chỉ muốn đi qua ngày bình yên,
nhưng thế giới lại quá nhiều ngã rẽ không báo trướcVà khi tiếng nổ vang lên từ nơi xa xôi ấy,
nó không chỉ vang trên biển Hormuz,
mà còn vọng vào những thành phố yên tĩnh ở châu Âu,
nơi người ta vẫn ngồi uống cà phê sáng
nhưng bỗng thấy thế giới mong manh như kính cửa sổ.Có lẽ chiến tranh luôn bắt đầu như thế –
Và con người – ở đâu cũng vậy,
không phải bằng tiếng gầm lớn nhất,
mà bằng những hiểu lầm nhỏ
trên những con đường tưởng chừng quen thuộc.
từ Iran xa xôi đến nước Đức lạnh,
vẫn chỉ là những hành khách
trên một chuyến đi dài,
mong được về đến nơi không còn tiếng báo động.
© 2026 Trần Thị Lan Anh (Aschaffenburg, Đức quốc)
Direct link: https://caidinh.com/trangluu2/vanhocnghethuat/tho/nhungconduongvangongio.html