Phan Ngọc Đoan


Nỗi lòng

Mới đó đã cuối tháng Tư. Thêm một lần nữa, mùa Xuân chóng qua!

Tháng Tư, không riêng gì những người đang ở hải ngoại, ngay chính những người đang ở quê nhà,
làm sao không nhớ về sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 – ngày chấm dứt cuộc chiến Bắc Nam. Để từ đó, bắt đầu đổi thay.

Bên nỗi lòng đắng cay của không biết bao nhiêu nạn nhân do bởi chiến tranh, tổn thương
không hẳn xảy ra trong thời điểm giao tranh; điều đáng nói, sự ảnh hưởng về đau khổ mất mát,
chia cách vẫn còn âm ỉ cho mãi đến nhiều năm, sau cuộc chiến.

Như những con sóng xô bờ: những diễn biến liên tục sau chiến tranh Việt Nam như lớp sóng phía sau
luôn phủ chồng lên lớp trước! Đó có phải là lý do – sao chóng lãng quên về những khổ đau,
ngậm ngùi mà mình đã đi qua? Càng đáng suy gẫm,
thế hệ của đời sau sẽ thấu hiểu được bao nhiêu, và còn nhìn thấy được những gì, để lại?

Câu chuyện, tôi viết, đã gởi lại trước đây – ghi lại một tâm sự, hồi tưởng về cha mẹ, hoàn cảnh gia đình,
và đời sống của một thanh niên: bạn học của con tôi, hiện đang làm việc tại University of British Columbia,
Vancouver, Canada. Và cha mẹ của y cũng là những người bạn thân của chúng tôi –
quen biết nhau từ những ngày bắt đầu lập nghiệp ở quê người.

Nội dung câu chuyện – là uẩn khúc của một gia đình, đặc biệt cho người con!
Điều muộn màng, bất hạnh nhất: khi nỗi lòng về sự ngộ nhận được giải bày,
cha mẹ của y đã không còn nữa!

Đây là nỗi lòng! Dẫu biết bên đời thường, mình hay mỗi ai cũng có chút ít tâm tư,
hoặc đến rồi đi! Nhưng đôi khi, có những niềm riêng day dứt khôn nguôi, theo suốt một đời!
Xin mời đọc:

Nỗi lòng

Cho đến khi tôi trưởng thành – tuổi có thể gọi đã đầy đủ trí khôn, để hiểu những gì xảy ra trong gia đình, cha mẹ tôi đã không còn. Bên nỗi lòng ấm ức, dằn vặt, tôi thường xuyên tự hỏi với chính mình: Có phải sự hiện diện của tôi, kể từ khi ra đời, một hình ảnh luôn nhắc nhở về kỷ niệm đau lòng? Và có phải chính tôi: nguyên nhân gây ra những bức xúc, cấu xé trong tâm hồn của cha mẹ?

Tất cả như nghiệp chướng, bắt đầu thành hình từ những ngày khi tôi chưa có mặt với cuộc đời này.

Sau 30 tháng 4 năm 1975, hơn 5 năm bị học tập cải tạo, trở về, cha tôi rớt trong cùng quẩn, thiếu thốn. Bên sự nương dựa của những ngày cùng khổ, cha mẹ tôi quen nhau trong thời kỳ kinh tế tối tăm, ở cuối thập niên 70s. Số phận chừng như đã sắp đặt – sau đêm ngày cưới, cả hai âm thầm cùng với một nhóm 27 người rời vùng quê Rạch Giá bằng chiếc ghe mong manh – hầu mong thoát khỏi Việt Nam qua đường vượt biển.

Định mệnh phũ phàng!

Tưởng có thể chạy trốn với cảnh đời tối tăm, nhóm người vô tội trên ghe làm sao có thể lường đươc những hãi hùng đang chờ đợi trên biển cả. Chiếc ghe oan nghiệt rơi trong tay của hải tặc – một đám cướp biển, săn người đã rình rập tự khi nào. Những gì xảy ra sau đó là địa ngục ở trần gian!

Sau khi lấy hết những gì gọi là quý giá như vàng, bạc..., kế đến là phụ nữ, trong số đó có mẹ tôi, bị hãm hiếp dã man. Riêng đàn ông, bao gồm cha tôi – bị cột chặt, để chứng kiến cảnh cưỡng hiếp và giết người hung bạo. Tất cả sau đó, từng người một bị đập vào đầu bằng cán chèo, hoặc bị đâm vào người bằng dao hay vật nhọn. Hình ảnh để lại trên sàn ghe có thể mường tượng sự hành hạ ghê rợn, trước khi đối diện với cái chết thê thảm! Thân xác những nạn nhân bị ném chất chồng lên nhau, bê bết!

Dân làng ở ven biển tìm thấy chiếc ghe trôi dạt vào bờ sau những ngày mưa bão! Và oái ăm thay, lẫn lộn trong đống xác người, cha mẹ tôi được cứu sống khi đang còn thoi thóp – để đối diện với sự đày đọa cuối cùng theo tháng năm: đó là nỗi đau của tủi nhục!

Có lẽ, nếu ngày đó cha mẹ tôi chết đi, họ sẽ không bị đau đớn, dằn vặt kéo dài theo những năm lê lết với khổ đau, quằn quại sau này. Hay trời đất đã dàn xếp, để cha mẹ tôi phải sống – phải trả cho xong món nợ: đó là tôi! Bởi vì cùng thời gian này, mẹ tôi có triệu chứng bắt đầu mang thai!

Sau hơn 9 tháng, kể từ thời gian được cứu vớt đến trại tỵ nạn Thái Lan – trong nỗi oan khiên, mơ hồ, ngộ nhận: tôi sinh ra nơi đây.

Đời mong manh, nổi trôi như chiếc ghe trên biển ngày ấy – gia đình chúng tôi được định cư tại Vancouver, Canada không lâu sau khi tôi sinh ra đời.

Mặc dầu, tôi lớn lên ở những vùng đất cởi mở, hiền hòa thuộc tỉnh British Columbia, Canada – nơi mà đa số di dân đến đây tìm kiếm đời sống hân hoan, gia đình tôi vẫn sống một cách âm thầm và lẽ loi. Mãi đến những năm ở tuổi vị thành niên, tôi bắt đầu ghi nhận một cách rõ ràng – cả ba, chúng tôi đều rất cô đơn:

Về cha tôi

Sau cơn thập tử nhất sinh, cha tôi sống bên lề đời như người tàn phế – không còn đi đứng bình thường vì ống xương của chân phải đã bị đánh gãy dập! Ông bịnh hoạn, gầy yếu. Sự sinh sống chỉ dựa vào trợ cấp của xã hội.

Cha tôi như chiếc bóng! Chỉ một đôi lần rất hiếm hoi, ông dành để chút tình cảm cha con; như nhường cho tôi những món ăn…trong im lặng. Ông hay uống rượu khi trời sẫm chiều, và đây là thời gian tôi tìm thấy cha tôi trở nên xa lạ. Nhất là khi ông rơi vào những cơn say, tôi thường nghe những lời than trách hay nguyền rủa một mình. Không biết, cha tôi bị mặc cảm của một người sa cơ thất thế, bất lực, không thể bảo vệ được người thân yêu? Hay bởi vì: sự có mặt của tôi khơi động đến vết thương lòng vẫn còn lở loét? Nên có lẽ, chỉ có rượu vào mới có thể cởi thoát ra được chút nào những nỗi đau cùng cực.

Cha tôi yếu đuối dần theo ngày, không biết làm gì hơn, chỉ còn cách trốn chạy với chính mình trong ảo giác!

Mẹ tôi

Nếu ví cha tôi như chiếc bóng; hình ảnh của mẹ tôi có thể so sánh như ngọn đèn le lói giữa trời khuya!

Hằng đêm mẹ tôi mắc bịnh mất ngủ, nên phải uống thuốc mỗi ngày. Nhiều đêm, không biết bao lần, mẹ tôi choàng tỉnh la hét chạy quanh nhà. Nỗi khiếp sợ tưởng chừng như có người đang đuổi bắt sau lưng. Cho dẫu trấn an đến cách nào, những cơn ác mộng nào đó chừng như luôn chờ chực khi người rơi vào giấc ngủ. Vì thế, chỉ mỗi thuốc an thần mới có thể giảm đi phần nào. Tuy nhiên, những liều thuốc có tác dụng lúc ban đầu, dần dà đã không còn hiệu nghiệm. Càng lo lắng hơn, khi biết được nếu tình trạng kéo dài, mẹ tôi có thể phải đưa vào những nhà thương trị bệnh cho người điên. Những nơi đó, chắc chắn sẽ khiến mẹ tôi trở thành người mất trí vĩnh viễn vì những lượng thuốc rất nặng về trị liệu tâm thần. Chưa nói đến nơi đây, luật của xã hội rất quan tâm về vấn đề bảo vệ an toàn cho trẻ em. Vì vậy, tôi có thể bị tách rời khỏi cha mẹ, nếu người ta khám phá ra cả hai, không còn đủ khả năng nuôi dưỡng được tôi.

Bên cạnh bao nỗi bất hạnh đã xảy ra, lại thêm những bất an đang chờ đợi, dù sao, chúng tôi cũng còn chút ân sủng của đất trời: được gặp người thầy thuốc chữa bệnh cho mẹ tôi – người, đã từng phục vụ trong cuộc chiến Việt Nam.

Không những ông là một bác sĩ đã có nhiều kinh nghiệm chữa trị về những căn bệnh bị khiếp đảm vì chứng kiến những chết chóc ghê rợn trong chiến tranh – Post Traumatic Stress Disorder (PTSD); thêm vào đó, ông là một người bác sĩ rất có lòng. Ông bảo lãnh cho gia đình chúng tôi về ở phía sau vườn, nằm sau căn nhà nghỉ mát của ông ở vùng West Vancouver. Không ngoài mục đích giúp cho mẹ tôi có cơ hội phục hồi với gió biển, bên đời sống rất bình lặng nơi đây.

Mẹ tôi khỏe phần nào do nhờ ngủ được ít nhiều. Nhưng dẫu thế nào, căn bệnh tâm tưởng vẫn thường xuyên ám ảnh.

Tôi bắt gặp mẹ tôi lắm lần đi thẳng ra bờ vực, nơi có sóng biển đập mạnh vào ghềnh đá. Tôi càng sợ hãi khi biết – sẽ không ai có thể ngăn cản, nếu mẹ tôi muốn tự hủy diệt lấy chính mình. Nhưng đó cũng là lúc tôi khám phá: mẹ tôi chưa dám rời khỏi cuộc đời này vì không muốn bỏ rơi tôi!

Và tôi

Bên đời, tôi sống với chiếc bóng của người cha – khi ẩn khi hiện! Nương theo, với sức sống mỏng manh của mẹ tôi, yếu ớt như ánh sáng của ngọn đèn khuya – khi tỏ khi mờ!

Đã không biết bao lần, tôi phải lắng nghe những tâm sự của cha mẹ tôi đươc thốt ra trong những cơn – khi tỉnh khi mê... Tôi bất chợt thấy mình bơ vơ, như đang đứng giữa trời Đông, giá lạnh!

Tôi luôn tự nhủ với lòng: tôi phải sống, để có thể bảo vệ lấy mình và cha mẹ.

Tôi chấp nhận với đời sống hẩm hiu. Và tôi tự làm quen, không để niềm vui kéo dài sau giờ học. Cứ vậy khi giờ điểm, tôi lo hối hả chạy một mạch về nhà. Vì hơn ai hết, tôi biết: ngoài tôi, không ai có thể đem lại cho mẹ tôi lòng an tâm và niềm tin tưởng. Có lần, không thấy tôi về như mọi hôm vì bài viết dở dang, mẹ tôi nóng lòng muốn đến đón tôi ở trường. Năm đó, tôi còn đang ở tiểu học. Và trường thì nằm ngay ở bên con đường xe cộ qua lại rất đông. Trong lúc băng qua đường, bất ngờ có tiếng thắng của xe rít trên mặt lộ, mẹ tôi bấn loạn, hốt hoảng ôm lấy đầu và chạy ra ngay giữa ngã tư, khi dòng xe cộ đan nhau như mắc cửi, trong giờ cao điểm... Khi nhìn thấy, bất chấp nguy hiểm có thể xảy ra trong gang tấc, tôi liều lĩnh lao vào dòng xe qua lại. Những gì xảy ra hôm đó, không làm tôi bận tâm hay sợ hãi! Tôi chỉ có một mục đích duy nhất là bằng mọi cách tôi phải bảo vệ bằng cách ôm lấy mẹ tôi! Hơn thế nữa, tôi không thể bỏ rơi mẹ mình trong cơn nguy cấp.

Tôi nhớ vô cùng khi nhìn vào đôi mắt của mẹ tôi – như bất chợt, tôi tìm thấy giọt nước mắt rưng rưng như muốn thay lời: chỉ có tôi mới đem lại cho người nỗi sống. Hay đúng hơn, nếu không có tôi, mẹ tôi đã không còn tha thiết với cuộc đời này.

Tôi không biết có lối nào để có thể đưa dắt cha mẹ tôi thoát ra khỏi bóng đen u buồn, mờ mịt của cuộc đời. Riêng cá nhân tôi, chỉ còn mỗi cách: Tôi tìm kiếm niềm vui qua sách vở, bằng cách cúi đầu, lo học nhiều hơn. Tôi ý thức, chỉ có góp nhặt kiến thức – từ đó, tôi mới có thể tìm ra lối thoát cho chính mình!

Năm tôi vừa xong Trung Học, cha tôi qua đời. Ông ta đã ngủ quên trong cơn say. Xác ông, khô lạnh co quắp, được tìm thấy ở kho chứa đồ, trong một đêm Đông tuyết phủ ngập ngoài sân. Để lại mẹ tôi với tâm trạng càng hoang mang và cô đơn. Những năm tôi được nhận vào Đại Học, mẹ tôi bắt đầu yếu dần, bịnh phát ngày mỗi nặng hơn. Trong giai đoạn bế tắc cuối cùng, phải đưa vào trung tâm y tế để có người chăm sóc. Càng đau lòng hơn, mẹ không có cơ hội tham dự ngày lễ tốt nghiệp Y Khoa của tôi vì người đã không còn ...

***

Vài lời cho cha mẹ

"Kính lạy hương hồn cha mẹ,

“Cho đến bây giờ, con tin chắc cha mẹ đã thoát ra khỏi nỗi lòng u uất mà từ lâu cha mẹ chưa có cơ hội, hay có lẽ không dám đối diện: Con là con của ai?

"Vâng, đã từ lâu – chính vì sự mơ hồ con là của ai, đã ngăn cách tình yêu thương của cả ba: cha, mẹ và con.

“Có những lúc thấy cha mẹ buồn vì tủi phận; dù rất muốn, nhưng có gì làm con ngần ngại. Đúng hơn, con không biết làm sao để có thể nói lên những lời an ủi, khi mang cảm tưởng bị bỏ rơi vì xa lạ! Cũng như rất tội tình, ngay khi lòng cảm thấy cô đơn, con cũng không dám đến gần cha mẹ để được ôm vào lòng, những mong có thể tìm kiếm dỗ dành, khuyên nhủ, trong những năm con còn tuổi ấu thơ!

"Hôm nay, nhân ngày sinh nhật của mình, con muốn gởi đến cha mẹ một nỗi niềm hân hoan mà con vừa nhận được thử nghiệm về DNA (*) – kiểm tra sự trùng hợp giữa tế bào của con và tro cốt của cha mẹ.

Qua kết quả khám nghiệm: Con, thật sự là con của cha mẹ.

"Khi nói lên những lời này, con vô cùng kính mong cha mẹ nhận nơi đây lòng biết ơn chân thành cho sự hy sinh cao cả mà cha mẹ đã chịu đựng sống còn qua bao nhiêu năm tủi nhục. Con xin hứa sẽ trở nên người hữu dụng hầu không phụ lòng cha mẹ: người đã sống trong quằn quại, thoi thóp, cưu mang – nuôi nấng con được đến ngày hôm nay.

"Kính lạy hương hồn cha mẹ nhận nơi đây lòng tri ân của con.

"Con yêu qúy của cha mẹ."

.

Phan Ngọc Đoan

******

(*) Viết để tưởng niệm đến hai bạn Bảo và Trúc.
Cùng lời chúc hạnh phúc, bình yên và may mắn đến với gia đình cháu: Bác sĩ Kh. N. Trần – Cardiologist.

_______

Chú thích:

(*) DNA: (deoxyribonucleic acid) được tìm thấy trong tất cả các tế bào của cơ thể con người. DNA được phổ biến rộng rãi bắt đầu từ thập niên 90s. Thử nghiệm DNA không ngoài mục đích tìm về sự thật của nguồn gốc, hoặc để chứng minh hay chữa trị. (Sources online)


Cái Đình - 2018